banviet.txt (731B)
1 Bần chỉ là một anh nghèo xác, ngày ngày lang-thang 2 khắp xóm này qua xóm khác xin ăn. Quần áo 3 rách-mướp Bần cũng chả coi sao, chân không có giầy và 4 đầu cũng chẳng có mũ. Giời nắng hay giời mưa Bần 5 không bao giờ quan-tâm. Một ngưòi như Bần thì ai cũng 6 tưởng là không còn có gì là quí-vât nữa. Thế nhưng ta 7 nhầm vì Bần có cái quạt mo, Bần quí lắm. Bần quí và giữ 8 luôn không rời bỏ bao giờ. Giời nắng thì Bần che đầu, 9 giời mưa Bần cũng nhờ nó mà đỡ ướt. Muốn ngồi Bần 10 dùng làm chiếu và đêm đến các chú muỗi vo-ve thì Bần 11 dùng để dánh đuổi các chú ấy.